Luna Nail
Mua hàng tại Tiktok: https://www.tiktok.com/@lunanail68
Mua hàng tại lazada: https://s.lazada.vn/s.n2rLe?c=t&t=p-i2uVz1t-sEFoTwk
Phật tử: "Bạch sư phụ, cho con xin hỏi một câu: Phải chăng chỉ có cõi người mới có thể tu chứng quả Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác? Hay là các cõi khác như A-tu-la, chư thiên cũng đều tu chứng được ạ? Nam Mô A Di Đà Phật."
12/07/2026
Sau thời gian rời đoàn về VN thì hiện tại Minh Thông đã xả y làm cư sĩ
12/07/2026
Có một người con Phật từng đến gặp thầy Minh Tuệ và băn khoăn hỏi: “Thưa thầy, nếu con đi cúng dường Phật, Pháp, Tăng với mục đích là mong cầu nhận được phước báu, thì việc đó có mang lại công đức thực sự không thầy?”
Thầy Minh Tuệ mỉm cười nhẹ nhàng, từ tốn trả lời bằng chất giọng mộc mạc, chân chất như chính con người thầy:
“Vâng. Việc bố thí, cúng dường cho Phật, Pháp, Tăng, cho bậc Như Lai, A La Hán mang lại rất nhiều công đức và phước báu. Đó là những thiện căn to lớn ở đời không gì bằng, giúp gieo duyên hướng đến mục đích giải thoát. Kể cả khi mình bố thí mà không mong cầu nhận phước, thì phước báu đó vẫn tự tìm đến. Cũng giống như khi tạo việc xấu như sát sinh, trộm cắp, dù mình không muốn nhận quả báo thì quả báo xấu vẫn tự đến thôi.”
Lời chia sẻ của thầy Minh Tuệ tuy giản dị nhưng lại chứa đựng một chân lý sâu sắc của đạo Phật về luật Nhân Quả. Nhiều người trong chúng ta khi làm việc thiện vẫn thường mang tâm lý "trao đổi", hy vọng bỏ ra một ít tiền tài, công sức thì sẽ nhận lại sự giàu sang, may mắn hay bình an.
Nhưng theo lời thầy Minh Tuệ, phước báu không vận hành theo cách chúng ta cầu xin, mà nó là quy luật tự nhiên của vũ trụ. Giống như gieo một hạt cam xuống đất, dù ta có mong cầu hay không thì cây vẫn sẽ nảy mầm và cho ra quả ngọt.
Trong Kinh Tạng Nikaya (Kinh Tăng Chi Bộ, Chương 7 Pháp, Phẩm Tế Đàn), Đức Phật cũng từng dạy về các cấp độ của việc bố thí:
"Có người bố thí với tâm mong cầu, bố thí với tâm ràng buộc, bố thí với ý nghĩ 'Ta sẽ hưởng thọ quả báo này ở đời sau'... Bố thí như vậy không đưa đến đại quả, không đưa đến đại lợi ích. Nhưng có người bố thí không với tâm cầu mong, không với tâm ràng buộc... chỉ bố thí với ý nghĩ: 'Bố thí là tốt', hoặc để trang nghiêm tâm, tô điểm tâm. Bố thí như vậy mới đưa đến đại quả, đại lợi ích."
Khi chúng ta cúng dường với cái tâm hoàn toàn trong sạch, không toan tính, không mưu cầu danh lợi, thì cái tâm ấy đã chạm đến sự rộng lớn, bao la. Đó chính là lúc "công đức" sinh ra. Công đức giúp thanh lọc tâm hồn, bào mòn cái tôi ích kỷ, đưa con người đến gần hơn với sự tự tại và giải thoát. Ngược lại, nếu vừa buông tay cúng dường mà lòng đã nặng trĩu những mong cầu, đòi hỏi, thì cái phước ấy bị bó hẹp trong phạm vi ích kỷ của bản thân.
Hãy học cách cho đi như làn hương của bông hoa, cứ tự nhiên tỏa ngát mà không đòi hỏi ai phải khen ngợi. Gieo nhân lành thì chắc chắn gặt quả ngọt. Việc của chúng ta là giữ cho tâm mình thật trong sáng, thật từ bi khi sắm sửa lễ vật cúng dường, còn phước báu thế nào, quy luật nhân quả tự khắc sẽ an bài vẹn toàn.
Nguyện cho tất cả chúng ta luôn tinh tấn trên con đường tu học, biết cho đi bằng tâm vô lượng để thân tâm luôn được nhẹ nhàng, an lạc.
12/07/2026
Phật tử: Nhận biết không phải bằng mắt nghĩa là sao ạ? Thầy có thể ví dụ cụ thể giúp con hiểu rõ hơn được không, mong thầy khai thị.
Thầy Minh Tuệ: Tất cả mọi tâm thức đều phải nhờ có "căn" (cơ quan cảm giác) mới khởi lên được, sư phụ. Chẳng hạn như mắt (nhãn căn) tiếp xúc với hình sắc thì khởi lên cái biết của mắt (nhãn thức); tai nghe âm thanh thì khởi lên cái biết của tai (nhĩ thức)... Các pháp hội tụ lại mới thành "thức". Khi không có các căn như tai, mũi, lưỡi, thân, ý thì thức sẽ không có chỗ để khởi lên.
Phật tử: Tức là những người mù, điếc hoặc câm... thì sao ạ?
Thầy Minh Tuệ: Những người bị mù thì họ có thể dùng thân để xúc chạm hoặc dùng ý để biết các pháp. Với người trước đây nhìn thấy rồi sau mới bị mù, họ vẫn hình dung được ngọn lửa màu vàng. Nhưng với những người mù bẩm sinh, họ sẽ không thể biết ngọn lửa có màu gì.
12/07/2026
Lời nhắn gửi từ độc giả Thu Mai:
Xin đồng mời cả những kẻ lâu nay buông lời phỉ báng, xuyên tạc nhằm bôi nhọ Ngài (bất kể vì lý do gì: Vô minh hãy cố ý) cùng vào nghe để "thông não", "sữa tâm" đc chút nào hay chút đó. A Di Đà Phật 🙏
12/07/2026
Phật tử: Thưa thầy, làm thế nào để có thể ngồi kiết già được lâu ạ?
Thầy Minh Tuệ: “Vâng, muốn ngồi được lâu thì cần phải giữ giới, bố thí, trì giới và tu thiền. Trì giới nghiêm ngặt theo lời Phật dạy thì tự nhiên sẽ ngồi được lâu.
Ngày xưa lúc con vào chùa tu hành, con vẫn không ngồi kiết già lâu được, ngồi khoảng một đến hai tiếng là đau chân lắm. Con mới tự hỏi lý do vì sao mình đã buông bỏ hết để đi tu rồi mà ngồi vẫn đau như thế. Đến khi con quyết định ra nghĩa địa ở, ra gốc cây sống và hằng ngày đi khất thực, buông xả hết sạch cái bản ngã, cái tiện nghi đi, thì tự nhiên ngồi bao lâu cũng được, không còn thấy đau đớn cản trở nữa.
Tuy nhiên, điều này cũng tùy duyên. Có nhiều vị họ không ra nghĩa địa, họ ở trong chùa hay ở nhà nhưng nhờ thiện căn, phước đức từ đời trước của họ nhiều nên họ vẫn ngồi được lâu bình thường.”
Lời chia sẻ của thầy Minh Tuệ nghe qua rất giản dị, nhưng lại chứa đựng cốt tủy của việc thực hành giáo pháp. Nhiều người nghĩ ngồi thiền kiết già lâu là do cơ địa, do tập luyện thể xác, nhưng thực ra cái gốc lại nằm ở Giới – Định – Tuệ. Khi thân và tâm còn dính mắc vào ăn ngon, mặc đẹp, chỗ ở tiện nghi, tức là lòng tham và bản ngã còn lớn, thì cái đau của thân xác sẽ càng lộ rõ.
Trong Kinh Tăng Chi Bộ (Chương 5 pháp, Phẩm Trì Giới), Đức Phật có dạy về tầm quan trọng của việc giữ giới đối với định lực:
"Người có giới hạnh, thành tựu giới hạnh, nhờ không có hối hận, tâm được hân hoan. Nhờ hân hoan, tâm được hoan hỷ. Nhờ tâm hoan hỷ, thân được khinh an. Nhờ thân khinh an, cảm giác lạc thọ. Nhờ lạc thọ, tâm được định tĩnh."
Khi thầy Minh Tuệ chọn hạnh đầu đà — ra nghĩa địa, sống gốc cây, đi khất thực — chính là lúc thầy khước từ mọi sự bám chấp vào tấm thân tứ đại này. Tâm không còn lo sợ, không còn nuông chiều cảm giác của cơ thể, xả bỏ được "ngã chấp" thì thân tự khắc nhẹ nhàng, khinh an, việc ngồi kiết già nhiều giờ liền trở nên tự nhiên như hơi thở.
Đối với người cư sĩ tu học tại gia, nếu muốn ngồi thiền được an yên và lâu bền, bài học từ thầy chính là hãy bắt đầu từ việc vun bồi phước đức: siêng năng bố thí để trừ tâm tham, nghiêm túc trì giữ năm giới để tâm được thanh thản, không hối hận. Khi cái tâm bên trong bớt xáo động, bớt dính mắc vào thế gian, thì đôi chân bên ngoài tự khắc sẽ mềm mại, định lực nhờ đó mà phát sinh.
Phật tử: "Có phật tử thắc mắc khi đọc trong kinh sách thấy mô tả rất rõ ràng về núi Tu Di với chiều cao cụ thể, rồi trên các tầng núi có các vị chư thiên sinh sống. Họ băn khoăn là nếu hỏi ra thì sợ bị đánh giá là chưa đủ lòng tin với kinh sách, nhưng không hỏi thì trong lòng lại lấn cấn. Họ muốn được bộc bạch để giải trừ nghi hoặc: Tại sao núi Tu Di được mô tả to lớn, rõ ràng như vậy, nhưng ngày nay các loại kính viễn vọng hiện đại lại không thể chụp hay chiếu thấy được ngọn núi đó?"
11/07/2026
CƠ DUYÊN THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI CỦA VỊ SƯ TRẺ GIÁC NHẪN THEO CHÂN THẦY MINH TUỆ: “KHI LÌA XA TRẦN THẾ, AI CŨNG BÀN TAY TRẮNG...”
Chào mọi người, hôm nay mình xin chia sẻ lại một câu chuyện rất xúc động và mộc mạc về cơ duyên đến với con đường tu tập của sư Giác Nhẫn – một trong những vị sư trẻ tuổi đang đồng tu cùng thầy Minh Tuệ tại Nepal.
Giữa không gian mát mẻ của một ngày mưa, khi được bà con Phật tử hỏi thăm về lý do từ bỏ cuộc sống đời thường để khoác lên mình tấm áo hoại sắc, vị sư sinh năm 1999 đã có những lời tâm sự hết sức chân thành, giản dị mà chứa đựng nhiều chiêm nghiệm sâu sắc.
Những trăn trước về sự vô thường của cuộc sống
Cũng như bao bạn trẻ khác, trước khi bước chân vào đường đạo, sư Giác Nhẫn cũng từng sống cuộc đời của một người bình thường. Thế nhưng, ẩn sâu bên trong người thanh niên trẻ tuổi ngày ấy là những câu hỏi lớn về giá trị của cuộc đời. Sư kể rằng mình từng được nghe các bậc thiền sư giảng giải rằng thân xác này chỉ là giả tạm, không phải của mình nên đừng quá chấp trước. Câu hỏi trong bộ phim về Tổ Bồ Đề Đạt Ma: “Khi chưa sinh ra ta là ai, sinh ra rồi ta là ai?” cứ thế quanh quẩn trong tâm trí sư.
Bước ngoặt tâm lý lớn nhất là khi sư chứng kiến những người xung quanh và người thân trong gia đình lần lượt qua đời. Sư bộc bạch:
“Khi lìa xa trần thế là sinh ra hai bàn tay trắng, lúc nhắm mắt xuôi tay rồi cũng trắng hai bàn tay. Con để ý người trong gia đình với mọi người mất, con thấy là họ kiếm tiền, nhà cửa, xe cộ nhiều... có xong rồi họ lìa xa trần thế. Con ngồi trước bàn thờ con nhìn là con nghĩ: Sao kiếm tiền rồi giận hờn, tranh giành với người đời làm chi, rồi lại nằm đây, cái xác không mang theo được, mấy cái tài sản đồ này kia đâu có đem theo được đâu...”
Chính sự thấu hiểu về ranh giới mong manh của cuộc sống và sự vô nghĩa của việc tranh đua vật chất đã thôi thúc sư tìm kiếm một con đường khác – con đường mang lại sự bình yên đích thực. Ngày nào sư cũng đứng trước ban thờ Phật để cầu nguyện có duyên gặp được một người thầy dẫn đường, một người thực hành đúng theo lời Phật dạy.
Giọt nước mắt xúc động qua màn hình điện thoại và cái duyên với Thầy Minh Tuệ
Và rồi, lời cầu nguyện chân thành ấy đã được hồi đáp theo một cách rất hiện đại nhưng đầy nhân duyên. Trong một lần lướt Toptop, sư vô tình nhìn thấy hình ảnh thầy Minh Tuệ đầu trần, chân đất, ôm chiếc ruột nồi cơm điện đi bộ hành ở Đắk Nông.
Hình ảnh giản dị, khắc khổ nhưng toát lên sự tự tại ấy đã chạm mạnh vào trái tim sư:
“Tự nhiên trong tâm con khởi lên, kêu sau này là phải đi theo vị này ôm bát đi. Có xong là nước mắt nước mũi chảy ra...”
Sau lần đó, sư tìm xem tất cả các video về thầy. Sư không khỏi kinh ngạc và ngưỡng mộ khi thấy một người thầy chỉ ăn ngày một bữa, đi xin thức ăn chay của bà con, dù gặp phải biết bao khó khăn, thử thách, thậm chí là những lời nói không hay từ người đời, thầy vẫn luôn mỉm cười vui vẻ. Thầy không những không giận hờn mà còn chúc mọi người luôn hạnh phúc và may mắn.
Chính đức hạnh nhẫn nhục và lòng từ bi lớn lao của một con người bằng xương bằng thịt đã hoàn toàn thuyết phục vị sư trẻ. Sư quyết tâm lên đường tìm thầy Minh Tuệ, tự nguyện học theo hạnh đầu đà, thiểu dục tri túc (muốn ít biết đủ) và làm theo những lời thầy chỉ dạy.
Hạnh phúc đích thực từ tâm an lạc
Đến nay, khi đã trở thành một tu sĩ, cùng huynh đệ đồng tu trải qua biết bao nắng mưa, sư Giác Nhẫn cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong tâm mình. Sư chia sẻ bằng chất giọng miền Trung vô cùng ấm áp và mộc mạc:
“Từ từ thầy dạy sao con làm vậy thì con thấy trong người mình nó an lạc, hạnh phúc. Cho dù ở đông người hay là ở một mình, hay là ở chung với người mà không thích mình, hay ganh ghét mắng nhiếc mình... nhưng trong tâm mình vẫn hạnh phúc. Tại vì sư phụ bày cho mình những cái chánh pháp của Đức Phật nên con cố gắng con làm theo hết mình.”
Lời chia sẻ của sư Giác Nhẫn không có những thuật ngữ cao siêu, chỉ là những lời nói mộc mạc như hơi thở, đi ra từ chính trải nghiệm và tấm lòng của một người tu trẻ. Câu chuyện của sư nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: Hạnh phúc không nằm ở nhà cao cửa rộng hay những danh lợi phù phiếm bên ngoài, mà nằm ở một tâm hồn biết buông xả, biết yêu thương và tìm thấy sự bình yên ngay trong lòng mình.
11/07/2026
Phật tử: Bạch thầy, làm sao để phân biệt giữa người bị rơi vào trạng thái "hôn trầm" và người đạt đến "vô định"?
Thầy Minh Tuệ: “Hôn trầm là trạng thái buồn ngủ, mê mờ không biết gì, bị rơi vào tưởng thức. Còn vô định (ở đây là vào Chánh định) là trạng thái ly dục, có chánh niệm tỉnh giác, có thể chứng biết được bốn tầng thánh định mà Như Lai chỉ dạy. Định của Đức Phật là định ly dục, ly ác pháp nên rất sáng suốt, có tri kiến, có sự tỉnh giác và đầy đủ oai nghi, sư phụ. Muốn nhập được thánh định đó thì phải ly dục, tu tập nhiều thiện căn và công đức chứ không phải là điều dễ dàng.”
Phật tử: “Khi cúng dường, không khởi niệm gì, không tác ý gì, và khi cúng dường, có tác ý, mong được thành Phật, thì phước báo nhận được, khác nhau như thế nào?”
Click here to claim your Sponsored Listing.
Telephone
Website
Address
Ho Chi Minh City
