Smile
page phụ để ib khi bồ muốn tìm mình🌝: https://www.facebook.com/profile.php?id=61567241542402&mibextid=ZbWKwL
zô đây để không bỏ lỡ truyện full nè👇👇
14/05/2026
Trước lúc hấp hối, chồng tôi đã nói dối rằng trong nhà có giấu một thùng cá vàng nhỏ.
Đám con cháu vì tranh gia sản mà đào tung cả căn nhà cũ lên ba tấc đất.
Cuối cùng, anh em nghi kỵ lẫn nhau, từ mặt không qua lại nữa.
Vào năm thứ hai đi tảo mộ.
Tôi nghe thấy bạch nguyệt quang của chồng là Đàm Uyển Nghi đứng trước bia mộ cùng cháu trai bà ta, vô cùng mãn nguyện nói:
“Lão Đường à, may mà ông để hết tài sản lại cho tôi. Con trai chúng ta vừa mua biệt thự lớn trong thành phố, cháu nội cũng sắp đi du học rồi!”
“Còn Quách Thành Thi với mấy đứa con đê tiện mà bà ta sinh ra ấy à, vì tìm cái thùng cá vàng kia mà sớm chia năm xẻ bảy rồi. Quách Thành Thi già sọm đi gần hai chục tuổi luôn! Ha ha…”
“Lão Đường, vẫn là ông thông minh.”
“Lúc sống, Quách Thành Thi không cho chúng ta ở bên nhau. Đến lúc chec, ông cũng không để bà ta với đám con được yên ổn.”
Nói rồi, bà ta còn đưa tay vuốt nhẹ bia mộ.
1
“Đời này, tôi không thể để tên mình khắc trên bia mộ của ông.”
“Đời sau, chúng ta nhất định phải ở bên nhau mãi mãi!”
Tôi tức đến mức suýt phun ra một ngụm máu già.
Đầu óc ong ong như muốn nổ tung.
Đường Hoàng và Đàm Uyển Nghi vậy mà lại có con riêng!
Cả đời Đường Hoàng để ý thể diện nhất.
Chính vì vậy, ông ta giấu kín chuyện ngoại tình với Đàm Uyển Nghi đến mức không lọt một giọt nước, khiến mãi đến sau khi ông ta chec, tôi mới biết được chân tướng ngay trước mộ phần.
Ông ta đem tình yêu và tài sản cho bạch nguyệt quang của mình cùng con cháu của bà ta.
Còn hận thù và dối trá thì để lại cho tôi và các con.
Giec người còn chỉ cần một nhát dao.
Đường Hoàng dựa vào cái gì lại muốn giec chec trái tim tôi như vậy?
Tôi thất thần quay về căn nhà cũ, nhìn từng dấu vết của cuộc đời mình trong căn nhà đã sống cả đời, chỉ thấy mọi thứ thật vô nghĩa.
Tôi dứt khoát đem toàn bộ sự việc xảy ra hôm nay nhắn riêng cho từng đứa con.
Đừng hỏi vì sao tôi không gửi vào nhóm gia đình.
Gia đình này… từ lúc Đường Hoàng thốt ra lời nói dối kia trước khi chec, đã tan nát rồi.
Làm xong tất cả, tôi mệt đến mức vừa chạm gối đã ngủ thiếp đi.
Đến khi bị tiếng động đánh thức, tôi đột nhiên nhìn thấy một khung cảnh quen thuộc.
Cờ tang lay động.
Mọi người mặc áo tang g*i trắng.
Tiếng nhạc đám ma vang lên chói tai, khó nghe vô cùng.
Đây là linh đường.
Chỉ là bức ảnh trên bàn thờ đã đổi thành tôi.
Tôi đoán chắc mình đã chec rồi.
Cho nên mới có thể nhân ngày đầu thất quay về nhìn con cháu lần cuối.
Con trai cả và con dâu cả đều là cán bộ nhà nước.
Lúc Đường Hoàng mất, bọn họ còn khăng khăng tổ chức đơn giản.
Vậy mà tang lễ của tôi hôm nay lại lớn hơn gấp bội.
Con trai thứ và con dâu thứ là kiểu người tính toán từng đồng, lúc này lại khóc đến không thở nổi.
Nghe con cháu nói chuyện, tôi mới hiểu.
Bọn họ vừa nhận được tin nhắn của tôi liền chạy về nhà cũ, sau đó phát hiện t//h/i t//h/ể lạnh ngắt của tôi.
Con gái út đã ly hôn, đang dìu đứa cháu ngoại do chính tay tôi nuôi lớn, đứng giữa linh đường tức giận nói:
“Nỗi đau lớn nhất chính là lòng người đã chec! Em không thể để mẹ ra đi như thế này được. Ông già kia cả đời chẳng làm được chuyện tử tế nào, chec rồi còn khiến anh em chúng ta gà chó không yên!”
Con trai thứ nghiến răng:
“Anh sẽ đi ngân hàng tìm người điều tra. Một khoản chuyển tiền lớn như vậy không thể không để lại dấu vết. Sau đó thuê luật sư, nhất định phải đòi lại tài sản!”
Con dâu thứ nói:
“Lỡ đâu là tặng tiền mặt, hoặc có giấy tự nguyện cho tặng thì vụ kiện này khó thắng lắm.”
Con trai thứ lạnh giọng:
“Không đi đường sáng được thì đi đường tối. Kiểu gì anh cũng phải xử chec bọn họ. Anh cả, anh nói xem?”
Con trai cả và con dâu cả nhìn nhau, chỉ nói ngắn gọn một câu:
“Xử bọn họ!”
Tôi bật cười.
Đường Hoàng, ông nhìn thấy chưa?
Các con tôi cuối cùng vẫn không giống như ông nghĩ!
Ông muốn dùng một khoản tài sản giả để chia rẽ cả gia đình?
Nằm mơ!
Đáng tiếc, tất cả vẫn quá muộn rồi.
Nếu năm đó tôi sớm biết chân tướng, mang các con rời khỏi Đường Hoàng.
Có phải mẹ con tôi đã không phải chịu những khổ sở năm xưa nữa không…
2
Lần nữa mở mắt ra.
Tôi thấy mình đang nằm trên giường, chậm rãi tỉnh lại.
Đầu óc nặng trĩu, bụng đói khát, cả người mềm nhũn không còn sức lực.
Mấy đứa trẻ đứng quanh giường gọi tôi như mèo con.
“Mẹ ơi… hu hu…”
“Mẹ, mẹ tỉnh lại đi!”
Tôi mở mắt ra, liền nhìn thấy ba đứa nhỏ bé xíu.
“Thằng cả? Thằng hai? Diệu Diệu?”
Con trai cả thấy tôi tỉnh lại thì thở phào.
“Mẹ, mẹ hôn mê cả ngày một đêm rồi, bố vẫn chưa về!”
“…Mẹ, có phải bố không cần chúng ta nữa không?”
Tôi xoa chỗ sưng trên trán, hoàn toàn không nhớ trước đó đã xảy ra chuyện gì.
Hai đứa nhỏ chỉ biết khóc oa oa.
Chỉ có anh cả nói rõ ràng hơn một chút.
Nó vừa khóc vừa kể lại mọi chuyện trước lúc tôi ngất đi.
Chiều hôm trước, Đường Hoàng vừa về nhà đã như biến thành người khác, điên cuồng lục tung mọi thứ, nhét hết sổ tiết kiệm và phiếu lương thực vào túi định mang đi.
Tôi về đến nhà nhìn thấy thì tất nhiên không chịu.
Hai người xảy ra cãi vã.
Kết quả Đường Hoàng còn nói nhiều lời kỳ quái hơn.
Nào là… tôi làm lỡ cả đời ông ta.
Ông ta được sống lại là ông trời thương xót, lần này tuyệt đối không muốn bỏ lỡ nữa, còn nói con cái thì để tôi tự lo liệu.
Mấy đứa nhỏ chạy đến can ngăn.
Trong lúc giằng co, Đường Hoàng chê bọn trẻ vướng víu, đá văng con trai thứ và Diệu Diệu sang một bên.
Tôi đau lòng chạy tới ôm bọn trẻ thì bị ông ta đẩy mạnh ra, đầu đập thẳng vào khung cửa.
Thấy tôi ngất đi, Đường Hoàng chẳng buồn cứu người, chỉ vội gom hết đồ đáng giá trong nhà rồi bỏ chạy.
Anh cả chỉ kịp chăm em, không giữ được bố mình.
Suốt một ngày một đêm ấy…
Ba đứa trẻ vừa kéo vừa đỡ tôi lên giường.
Rồi chúng ngồi canh bên giường, cầu xin ông trời mau chóng để tôi tỉnh lại.
Nghe xong, tôi cau chặt mày.
Cả đời Đường Hoàng coi trọng mặt mũi nhất, khi nào từng làm ra chuyện thế này?
Chỉ có 1 khả năng, ông ta giống tôi, đều mang ký ức kiếp trước, sau khi chec không hiểu vì sao lại quay về những năm 80.
Lúc này, anh cả 7 tuổi chỉ biết nghẹn ngào khóc.
“Mẹ! Bố thật sự không cần chúng ta nữa rồi!”
Anh hai mới 5 tuổi.
Diệu Diệu còn nhỏ hơn, mới 3 tuổi.
Tôi một tay kéo một đứa nhỏ dậy, lại trừng mắt nhìn anh cả khiến nó im bặt.
Đúng lúc đó, bụng Diệu Diệu phát ra tiếng ọc ọc.
“Mẹ, con đói…”
Tội nghiệp ba đứa trẻ, cứ thế nhịn đói suốt một ngày một đêm.
Tôi nhóm bếp, nấu đơn giản ba bát mì chay.
Hai đứa nhỏ húp lấy húp để. Chỉ có anh cả buồn đến mức nuốt không trôi.
“Mẹ, nếu con ôm chặt chân bố lại, có phải bố sẽ không bỏ chúng ta không?”
Đầu tôi đau như búa bổ.
“Chân mọc trên người bố con. Hôm nay ông ta không chạy được, chẳng lẽ ngày mai cũng không chạy?”
Anh cả nghẹn lại:
“Nhưng mà…”
Tôi mắng thẳng:
“Bố con chạy mất cả ngày một đêm rồi, nếu mẹ không tỉnh lại, ba đứa định chec đói hay khóc đến chec? Không biết ra ngoài gọi người giúp à?”
Anh cả mếu máo khóc:
“Nhưng bố nói… chuyện xấu trong nhà không được để người ngoài biết…”
Tôi suýt tức đến ngất lần nữa.
3
Kiếp trước.
Nhà Đường Hoàng là địa chủ, trước giải phóng nửa huyện đều là tài sản của nhà họ.
Bạch nguyệt quang của ông ta là Đàm Uyển Nghi còn quyền thế hơn, gia đình làm quan, lại có họ hàng chạy sang thành phố làm tướng.
Thời đó, vì thành phần gia đình không tốt, hai người họ dù là công việc hay cuộc sống đều liên tục gặp khó khăn.
Để sống dễ hơn, Đường Hoàng đành chia tay Đàm Uyển Nghi, rồi cưới tôi — con gái ba đời bần nông.
Sau khi kết hôn, Đường Hoàng vẫn luôn coi thường tôi.
Ông ta chê tôi ít hiểu biết, nhỏ nhen, lời nói hành động đều không lên được mặt bàn.
Nhà tôi đúng là nghèo thật.
Nhưng tôi dù sao cũng là học sinh cấp hai có học hành đàng hoàng.
Tôi không muốn mãi bị coi thường, nên chăm chỉ học tiếp lên trung cấp.
Thế nhưng Đường Hoàng luôn nói gì mà phụ nữ nhà ông ta dù không có bằng cấp, kiến thức thật sự cũng đủ đè bẹp tôi.
Tôi biết chuyện học hành không thể cãi lại ông ta, nên đem sức lực đặt vào cuộc sống và công việc.
Sau khi cưới, chúng tôi sinh ba đứa con.
Cuộc sống bình bình yên yên, cũng coi như an ổn.
Nhưng Đường Hoàng luôn thích than thân trách phận, nói gì mà “dù vợ chồng hòa thuận, cuối cùng vẫn có điều tiếc nuối”.
Với trình độ văn hóa của tôi khi ấy, thật sự chẳng hiểu nổi ông ta suốt ngày than cái gì.
Thật ra, tôi cũng muốn sống một cuộc đời như thơ.
Nhưng gánh nặng cuộc sống, việc nhà việc đồng, còn phải nuôi con…
Mở mắt ra là cơm áo gạo tiền.
Tôi lấy đâu ra thời gian nghiên cứu thơ ca nhạc họa?
Nhưng tôi lại cảm thấy thời đại này đã trói buộc tinh thần và tài hoa của Đường Hoàng, khiến nửa đời ông ta u uất bất mãn.
Trong vô thức, mẹ con tôi đều lấy ý nguyện của ông ta làm trung tâm, cả nhà lặng lẽ nghe theo mọi lời ông ta nói.
Nói cho cùng, chẳng phải vì cả nhà đã quen bị một mình Đường Hoàng áp chế tư tưởng nên mới nghe lời răm rắp như vậy sao?
Nếu không, chỉ một câu “chuyện xấu trong nhà không được để người ngoài biết” sao có thể dọa anh cả đến mức không dám ra ngoài cầu cứu?
Tôi tức giận đập bàn.
“Cái gì mà chuyện xấu trong nhà không được để người ngoài biết?”
“Phải để cho thiên hạ biết!”
“Phải để cho cả làng cả xóm đều biết!”
Tôi nhìn ba đứa trẻ yếu ớt đáng thương trước mặt.
Có lẽ ông trời đã nghe thấy nguyện vọng của tôi trong linh đường, nên mới cho tôi quay về thời điểm này.
Để tôi tự tay cứu mình và các con khỏi địa ngục...
..
30 like lên link nha cả nhà iuuuuu❤️❤️
14/05/2026
Cô thực tập sinh phải lòng vị hôn phu tổng tài bá đạo của tôi. Ngay tại lễ kỷ niệm thành lập tập đoàn, trước mặt toàn thể nhân viên, cô ta dõng dạc tuyên chiến với tôi:
“Cô Chung, tôi muốn cạnh tranh công bằng với cô để giành lấy anh Chu Tòng Cẩn!”
Dưới khán đài ồ lên kinh ngạc, còn vị hôn phu Chu Tòng Cẩn của tôi lại thoáng hiện lên vẻ tán thưởng trong mắt.
Kiếp trước, tôi khuyên cô ta đừng làm kẻ thứ ba, cô ta lại dùng cái chết để ép tôi nhường bước.
“Cô Chung, ngoài gia thế tốt ra, cô còn cái gì xứng với Chu tổng?”
“Tôi yêu anh ấy không bao giờ vì tiền, dù có làm kẻ thứ ba thì đây cũng là chân ái!”
Chu Tòng Cẩn thậm chí còn chỉ thẳng vào mặt tôi quát tháo:
“Cô ấy yêu một người thì có gì sai! Đừng dùng những tư tưởng bẩn thỉu của cô để vấy bẩn tình yêu thuần khiết.”
Cứ thế, tôi bị đôi cẩu nam nữ này hợp sức đẩy xuống từ sân thượng.
Sau khi tôi chec, cô thực tập sinh dựa vào việc bán thảm mà trở thành hot girl mạng đầy nghị lực:
“Tuy cô ấy đã mất, nhưng những tổn thương cô ấy gây ra cho tôi sẽ không bao giờ biến mất. Có điều, tôi sẽ sống tiếp thật mạnh mẽ!”
Còn cha mẹ tôi, vì để trả thù cho con gái mà đối đầu với nhà vị hôn phu, cuối cùng cả hai gia đình đều đi đến con đường diệt vong.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày cô thực tập sinh tuyên bố muốn cạnh tranh công bằng với mình.
1.
Khi tôi trọng sinh trở về, Thẩm Thiên Lê đang đứng trên sân khấu tuyên chiến với tôi.
“Cô Chung! Tôi muốn cạnh tranh công bằng với cô để giành lấy anh Chu Tòng Cẩn!”
Cô ta siết chặt micro, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực, giọng nói mang theo sự run rẩy đầy đánh cược nhưng lại truyền đi rõ mòn mọt đến từng ngõ ngách của buổi lễ kỷ niệm.
Mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào cô gái đang mặc bộ đồ công sở rẻ tiền không vừa vặn nhưng lại ngẩng cao đầu trên khán đài.
“Trời đất ơi...”
“Cô ta điên rồi sao?! Một thực tập sinh mà dám cướp người với cô Chung?”
“Vị hôn thê của Chu tổng là Chung Lệnh Gia đấy! Cô ta là cái thá gì chứ?”
“Nhưng mà... dũng cảm thật đó! Bất chấp tất cả vì tình yêu, giống nữ chính phim thần tượng ghê...”
Tiếng bàn tán vo ve như ruồi nhặng quanh quẩn bên tai tôi.
Tôi có thể cảm nhận được cơ thể người đàn ông bên cạnh mình thoáng căng cứng. Không phải vì tức giận, mà là... hưng phấn.
Tôi khẽ nghiêng đầu nhìn vị hôn phu của mình, Chu Tòng Cẩn.
Nơi đáy mắt sâu thẳm của anh ta, chút tán thưởng chưa kịp che giấu chính là thật. Anh ta nhìn Thẩm Thiên Lê như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật phá vỡ mọi quy tắc và tràn đầy sức sống.
Hừ. Một màn thật quen thuộc làm sao.
Kiếp trước, chính vào khoảnh khắc này, cuộc đời tôi đã bị xé nát hoàn toàn.
Lúc đó tôi đã nói gì nhỉ?
À, tôi đã nói với Thẩm Thiên Lê rằng: “Cô Thẩm, cô còn trẻ, đừng lầm đường lạc lối. Làm kẻ thứ ba xen vào chuyện tình cảm của người khác chẳng vẻ vang gì đâu.”
Tôi đã cố gắng duy trì phong thái của một thiên kim tiểu thư để giảng đạo lý với cô ta.
Kết quả thì sao? Đổi lại là lý luận “chân ái vô tội” đầy rẫy sự kích động của cô ta; là sự sỉ vả “tư tưởng bẩn thỉu” từ Chu Tòng Cẩn; là cái cảm giác lạnh lẽo thấu xương khi bị cô ta đẩy xuống từ sân thượng sau màn nh/ ảy lầu ép cung.
Là bộ mặt kinh tởm của cô ta khi đóng vai “nạn nhân” trước ống kính, thốt ra những lời đạo đức giả sau cái chec của tôi.
Là kết cục thảm khốc của cha mẹ tôi khi dốc cạn gia sản để đòi lại công bằng cho con gái, cuối cùng lại cùng nhà họ Chu lụi bại...
Hận thù thấu xương như dây độc quấn chặt lấy tim tôi, khiến tôi gần như nghẹt thở. Nhưng lần này, tôi sẽ không đi vào vết xe đổ đó nữa.
Mở mắt ra, tôi trở lại điểm bắt đầu của địa ngục.
Ông trời đã cho tôi cơ hội làm lại từ đầu.
Tốt, tốt lắm.
Lần này, tôi muốn xem đôi cẩu nam nữ các người làm sao để biến bản tình ca “chân ái thượng đẳng” này thành bản nhạc đám ma thân bại danh liệt!
Sự xôn xao dưới khán đài vẫn tiếp diễn. Mọi ánh mắt như đèn pha quét tới quét lui giữa ba chúng tôi.
Thẩm Thiên Lê dường như được khích lệ bởi ánh mắt tán thưởng của Chu Tòng Cẩn, cô ta ưỡn ngực cao hơn, mang theo vẻ tự hào của một kẻ tử vì đạo, lặp lại một lần nữa với giọng điệu kiên định hơn:
“Cô Chung, ngoài gia thế tốt ra, cô còn cái gì xứng với Chu tổng?”
“Tôi yêu anh ấy không bao giờ vì tiền! Dù có bị mắng là kẻ thứ ba, đó cũng là chân ái!”
Lời này vừa thốt ra, dưới đài lại một phen náo loạn.
“Hô! Nói mà không biết ngượng luôn?”
“Không vì tiền? Lừa ma à, Chu tổng đáng giá bao nhiêu tỷ mà cô ta không biết chắc?”
“Nhưng mà... cô ấy nói chân thành quá, có lẽ là tình yêu thật sự thì sao?”
Chu Tòng Cẩn khẽ nhíu mày, nhưng sự khó chịu đó không dành cho những lời lẽ kinh thiên động địa của Thẩm Thiên Lê, mà lại hướng về phía tôi, mang theo một sự thúc giục và... cảnh cáo không dễ nhận ra.
Anh ta đang cảnh cáo tôi đừng làm Thẩm Thiên Lê mất mặt trước đám đông.
Kiếp trước, chính vì bị ánh mắt này làm tổn thương nên tôi mới mất đi bình tĩnh.
Còn bây giờ?
Tôi cười lạnh trong lòng, nhưng trên mặt lại từ từ nở một nụ cười hoàn mỹ không tì vết, thậm chí còn mang theo vài phần bao dung và thương hại.
Tôi tiến lên một bước, ưu nhã cầm lấy chiếc micro khác từ bàn tay đang đờ người ra của người dẫn chương trình.
Động tác không nhanh không chậm. Mọi người đều nín thở.
Kể cả Chu Tòng Cẩn, anh ta dường như cũng không ngờ tôi lại phản ứng như vậy.
Tôi nhìn Thẩm Thiên Lê bằng ánh mắt bình thản, giọng nói qua micro truyền đi rõ ràng, mang theo một chút mệt mỏi và nhẹ nhõm đúng lúc:
“Cô Thẩm.”
Tôi dừng lại một chút, thành công thu hút toàn bộ sự chú ý của hội trường.
“Cô nói đúng.”
“Tình yêu quả thực không nên bị trói buộc bởi địa vị hay gia thế.”
Thẩm Thiên Lê sững sờ, đáy mắt hiện lên vẻ ngỡ ngàng. Chu Tòng Cẩn cũng ngẩn ra, ánh mắt nhìn tôi mang theo sự dò xét.
Tôi hơi nghiêng người về phía đám đông bên dưới, cao giọng hơn một chút để đảm bảo mọi người đều nghe thấy:
“Nếu cô và Tòng Cẩn đã là... chân ái.”
Khi tôi thốt ra hai chữ “chân ái”, ngữ điệu nhẹ như lông hồng nhưng lại mang theo sự mỉa mai vô tận.
“Vậy thì tôi sẵn lòng rút lui.”
Cả hội trường im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng ai đó hít một hơi khí lạnh.
Tôi quay đầu lại, lần đầu tiên thực sự nhìn thẳng vào mặt Chu Tòng Cẩn.
Sự tán thưởng trên mặt anh ta đã biến mất từ lâu, thay vào đó là sự kinh ngạc đến khó tin, và một chút... thịnh nộ vì bị mạo phạm.
Anh ta dường như không thể chấp nhận việc tôi lại từ bỏ anh ta, từ bỏ vị trí phu nhân nhà họ Chu một cách “dễ dàng” đến vậy.
Tôi đón nhận ánh mắt phức tạp của anh ta, từng chữ một, nói thật rõ ràng:
“Tôi, Chung Lệnh Gia, tại đây xin tuyên bố: Hủy bỏ hôn ước với anh Chu Tòng Cẩn.”
“Thành toàn cho hai người.”
Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên một độ cong cực nhỏ.
“Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
Uỳnh——!
Dưới khán đài hoàn toàn nổ tung!
“Hủy... hủy hôn?! Cô Chung trực tiếp hủy hôn luôn kìa?!”
“Trời đất ơi! Đây là cái tình tiết thần thánh gì thế này?!”
“Chu tổng bị... bị đá rồi sao?!”
“Cô Chung ngầu quá đi mất! Loại tra nam tiện nữ này, không cần cũng được!”
“Nhưng mà... Chu tổng anh ấy...” Có người nhìn về phía Chu Tòng Cẩn với ánh mắt phức tạp.
Sắc mặt Chu Tòng Cẩn ngay khi tôi thốt ra hai chữ “hủy hôn” đã lập tức tối sầm đến mức như sắp nhỏ ra nước được.
Anh ta đã quen kiểm soát mọi thứ, quen với việc tôi luôn xoay quanh anh ta, đã bao giờ phải chịu sự “sỉ nhục” công khai như thế này?
Đặc biệt là, sự “sỉ nhục” này lại đến từ một người mà anh ta luôn nghĩ rằng yêu anh ta sâu đậm, tuyệt đối sẽ không bao giờ rời xa.
Thẩm Thiên Lê cũng ngây người. Mọi kịch bản về việc xâu xé, khóc lóc, chỉ trích mà cô ta dự tính đều không xảy ra.
Tôi không những không gây khó dễ cho cô ta, mà còn trực tiếp “nhường” chỗ.
Điều này khiến kịch bản bi tráng “chống lại cường quyền để giành lấy chân ái” của cô ta mất đi điểm tựa ngay lập tức.
Cô ta giống như một tên hề dùng lực quá mạnh nhưng lại đấm vào bông, mặt đầy vẻ ngơ ngác và luống cuống.
“Không... không phải như thế này...” Cô ta theo bản năng nhìn về phía Chu Tòng Cẩn để tìm kiếm chỗ dựa.
Nhưng Chu Tòng Cẩn chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái. Ánh mắt anh ta khóa chặt lên người tôi, mang theo ngọn lửa giận và sự khó hiểu vì bị phản bội.
Người dẫn chương trình đứng bên cạnh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hoàn toàn không biết phải kiểm soát tình hình thế nào.
Tôi ưu nhã đưa trả micro cho anh ta, cứ như thể vừa rồi tôi chỉ thông báo một quyết định bình thường, chứ không phải vừa kích nổ một quả bom làm nổ tung cả hội trường.
Tôi nhấc váy chuẩn bị xuống đài. Khi đi ngang qua Thẩm Thiên Lê, tôi khựng lại một chút.
Dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy, tôi nói khẽ với tông giọng mang theo chút thương hại mỏng manh:
“Cô Thẩm, chúc mừng cô nhé.”
“Cuối cùng cũng có được thứ rác rưởi mà cô muốn.”
Nói xong, tôi không thèm nhìn sắc mặt đỏ bừng của cô ta, cũng chẳng thèm nhìn ánh mắt như muốn phun ra lửa của Chu Tòng Cẩn, thong thả sải bước xuống đài giữa những ánh nhìn kinh ngạc, đồng cảm và dò xét.
Tiếng giày cao gót gõ xuống sàn nhà giòn giã, vững chãi.
Mỗi bước đi như thể đang dẫm lên xac chec của quá khứ để hướng tới cuộc đời mới.
Tôi vừa mới ngồi xuống vị trí bàn chính, chưa kịp uống ngụm nước để nén lại cảm xúc đang trào dâng thì một làn hương thơm nồng nặc ập đến bên cạnh.
Thẩm Thiên Lê thế mà lại bám theo tôi.
Vẻ mặt đáng thương lúc nãy của cô ta đã được thu lại, thay vào đó là sự đắc ý của kẻ thắng cuộc mang đầy tính khiêu khích.
Chu Tòng Cẩn không đi theo, anh ta vẫn đang ở trên đài, dường như bị mấy vị lãnh đạo cấp cao vây quanh nói gì đó, sắc mặt vẫn khó coi như cũ.
“Cô Chung.” Giọng Thẩm Thiên Lê mang theo sự sắc nhọn cố tình hạ thấp, “Cảm ơn cô... đã ‘nhường’ anh ấy cho tôi.”
Cô ta nhấn mạnh rất mạnh chữ “nhường”.
“Tuy nhiên, cô sai rồi.” Cô ta khẽ cúi người, dùng âm lượng chỉ mình tôi nghe thấy, gằn từng chữ, “Cô căn bản không xứng với chiều sâu tâm hồn của anh ấy.”
Tay cầm ly nước của tôi khựng lại, tôi ngước mắt nhìn cô ta.
Chiều sâu tâm hồn?
Chu Tòng Cẩn - gã doanh nhân coi lợi ích là trên hết, một kẻ ích kỷ tinh vi như thế - thì có chiều sâu tâm hồn gì?
Là chiều sâu của sự tính toán? Hay là chiều sâu của thuật thao túng tâm lý (PUA)?
Tôi suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Kiếp trước tôi đã bị bộ dạng “đồng điệu tâm hồn”, “chân ái vô địch” này của bọn họ làm cho ghê tởm không thôi, kiếp này nghe lại chỉ thấy nực cười và hoang đường.
Tôi nhìn khuôn mặt hơi đỏ lên vì phấn khích và đắc ý của cô ta, bình thản mở lời:
“Vậy sao?”
“Vậy chúc hai người... khóa chặt lấy nhau nhé.”
“Đừng có sổng ra ngoài mà đi hại người khác.”
Thẩm Thiên Lê bị phản ứng không theo lẽ thường này của tôi làm cho nghẹn họng, có vẻ cô ta không ngờ tôi lại có thể “thô tục” đến thế.
Cô ta hít sâu một hơi, định nói thêm gì đó.
Lúc này, Chu Tòng Cẩn cuối cùng cũng thoát khỏi đám đông đeo bám, sa sầm mặt bước nhanh tới.
Ánh mắt hắn dừng lại trên mặt tôi trong giây lát với sự dò xét phức tạp, sau đó dời sang Thẩm Thiên Lê, đôi lông mày khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra.
“Tòng Cẩn…” Thẩm Thiên Lê lập tức biến sắc, thay bằng bộ dạng chịu uất ức nhưng cố tỏ ra kiên cường, yếu ớt gọi hắn một tiếng.
Chu Tòng Cẩn không đáp lại cô ta mà nhìn chằm chằm vào tôi, giọng trầm xuống kìm nén cơn giận: “Lệnh Gia, em nhất định phải làm thế này sao?”
“Trước mặt bao nhiêu người thế này, em định khiến tôi không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa à?”
Tôi từ tốn đặt ly nước xuống, ngước mắt nhìn hắn. Trong mắt không còn một chút ngưỡng mộ hay hơi ấm nào như trước đây, chỉ có một sự xa cách lạnh lẽo.
“Chu tổng.” Tôi thay đổi cách xưng hô.
“Bảo tiểu tam của anh tránh xa tôi ra một chút.”
“Tôi sợ bẩn.”
Sắc mặt Chu Tòng Cẩn lập tức xanh mét.
Thẩm Thiên Lê lại càng giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, rít lên: “Chung Lệnh Gia! Cô nói ai là tiểu tam?! Tôi và Tòng Cẩn là thật lòng yêu nhau!”
“Ồ?” Tôi nhướng mày, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Chu Tòng Cẩn và Thẩm Thiên Lê, “Vậy nên, Chu tổng, trong thời gian hôn ước của chúng ta vẫn còn hiệu lực, anh và vị... Thẩm tiểu thư ‘thật lòng yêu nhau’ này đã xác định quan hệ rồi sao?”
“Hai người lên giường rồi à?”
Giọng tôi không cao không thấp, nhưng đủ để những người xung quanh đang vểnh tai hóng hớt nghe thấy rõ mồn một.
...
30 like lên link nha cả nhà iuuuuu❤️❤️
14/05/2026
Vào ngày thi đại học, thanh mai trúc mã đã xé nát giấy báo dự thi của tôi.
“Chị họ cậu vốn luôn cảm thấy bản thân chỗ nào cũng không bằng cậu. Nếu cậu vào phòng thi, chắc chắn chị ấy sẽ áp lực quá mức mà làm bài không tốt.”
“Tớ đã hẹn với chị ấy sẽ vào cùng một trường đại học, cậu đừng hại chị ấy nữa!”
Trên mặt cậu ta không hề có chút áy náy nào, chỉ đầy vẻ đương nhiên và đắc ý.
“Thành tích của cậu tốt như vậy, năm sau thi lại cũng thế thôi.”
“Cùng lắm chỉ chậm một năm vào đại học, coi như bù đắp đi. Vốn dĩ gia đình cậu vẫn luôn đối xử tệ với chị ấy, nợ chị ấy mà.”
Nhìn dáng vẻ tự cho là đúng của cậu ta, tôi dứt khoát lấy điện thoại ra báo cảnh sát.
1
“Cậu đọc quá nhiều tiểu thuyết máu chó rồi nên hỏng não luôn rồi à?”
“Cậu không thật sự nghĩ rằng cố ý phá hủy giấy báo dự thi đại học là không phạm pháp đấy chứ?”
Rõ ràng cậu ta còn chưa hiểu tôi đang nói gì.
Mà tôi cũng chẳng định giải thích.
Tôi trực tiếp lấy điện thoại ra, gọi báo cảnh sát.
Thấy tôi lấy điện thoại gọi đi, Chu Tử Hiên còn bật cười khinh thường:
“Sắp vào phòng thi rồi, giờ này cậu còn gọi cho bố mẹ à?”
“Chú dì chắc cũng đang trên đường về rồi nhỉ? Dù cậu gọi cho họ thì cũng chẳng giải quyết được gì đâu, đừng phí công nữa.”
Tôi mặc kệ cậu ta, chờ điện thoại kết nối.
Cho đến khi đầu dây bên kia vang lên giọng nói hỏi đã xảy ra chuyện gì, tôi mới ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn cậu ta.
“Chu Tử Hiên, tôi nghe chưa rõ. Vừa nãy cậu nói gì cơ?”
“Tôi bảo cậu đừng phí công nữa.”
“Không phải câu đó.”
Tôi nhìn chằm chằm cậu ta, nhấn mạnh từng chữ:
“Vừa rồi cậu nói… cậu đã làm gì giấy báo dự thi của tôi?”
“Tôi xé rồi!”
Chu Tử Hiên cười mỉa một tiếng, hoàn toàn chưa nhận ra có gì không đúng.
Tôi bình tĩnh gật đầu.
“Ồ, cậu đã xé giấy báo dự thi đại học của tôi.”
“Vì lý do gì?”
Thấy tôi cứ hỏi đi hỏi lại mấy câu vô nghĩa, Chu Tử Hiên mất kiên nhẫn, giọng cũng lớn hơn:
“Còn vì cái gì nữa? Tôi không muốn cậu thi đại học! Chỉ vậy thôi, cậu còn muốn hỏi gì nữa?”
“Giấy báo dự thi của cậu đã bị tôi xé rồi, giờ cậu lải nhải hỏi han thì có ích gì! Phí thời gian…”
“Chú cảnh sát, mọi người nghe thấy rồi chứ?”
Lời Chu Tử Hiên còn chưa dứt, tôi đã cười lạnh một tiếng rồi lớn giọng nói vào điện thoại.
“Hôm nay cháu là thí sinh tham gia kỳ thi đại học. Lúc chuẩn bị vào phòng thi, cháu phát hiện giấy báo dự thi của mình không thấy đâu.”
“Sau đó có một nam sinh mà cháu không thân lắm đến tìm cháu, nói rằng cậu ta đã lấy trộm giấy báo dự thi của cháu, không muốn cháu thi đại học nên đã xé nó.”
“Hiện tại cháu đang ở điểm thi trường XX, mong mọi người mau chóng tới đây.”
Chu Tử Hiên đứng sững người.
Cậu ta há miệng định nói gì đó, nhưng đầu óc rõ ràng còn chưa phản ứng kịp.
Nhưng sao tôi có thể cho cậu ta thời gian phản ứng.
Mười mấy năm đèn sách, năm nay tôi thức khuya dậy sớm học hành, trời nóng đến say nắng, trời lạnh giữa tuyết lớn vẫn cắm đầu trong trường học, chưa từng có một ngày lơ là!
Tôi cố gắng lâu như vậy, chính là vì ngày hôm nay!
Cái thứ tình nghĩa thanh mai trúc mã chó má hơn 10 năm kia, làm sao đáng giá bằng tiền đồ của tôi!
Cậu ta dám hủy kỳ thi đại học của tôi, vậy tôi sẽ hủy luôn tương lai của cậu ta!
Ngay giây tiếp theo, tôi gào lên một tiếng chói tai.
“Đồ ăn trộm!”
Tôi chỉ vào Chu Tử Hiên, nước mắt nói đến là đến, giọng cao đến mức tất cả mọi người xung quanh đều quay đầu nhìn sang.
“Chỉ vì tôi từ chối lời tỏ tình của cậu, không muốn học cùng trường với cậu, vậy mà cậu lại nhân lúc tôi không chú ý lấy trộm giấy báo dự thi của tôi rồi xé nát nó!”
“Tại sao cậu phải làm vậy! Cậu muốn hủy hoại tôi đúng không!”
Chu Tử Hiên lúc này hoàn toàn ngây người.
Thầy cô đang duy trì trật tự ở cổng nghe thấy động tĩnh lập tức bước nhanh tới:
“Em học sinh này, sắp xếp hàng vào phòng thi rồi, có chuyện gì vậy?”
Tôi che mặt khóc, giọng ngắt quãng:
“Thầy ơi, thầy phải làm chủ cho em!”
“Nam sinh này trước kỳ thi đã tỏ tình với em, em từ chối, ai ngờ cậu ta lại lấy trộm giấy báo dự thi của em!”
“Em cầu xin cậu ta trả lại, nhưng cậu ta nói đã xé mất rồi!”
“Hu hu hu! Sắp thi rồi, em không có giấy báo dự thi thì thi thế nào đây! Em phải làm sao đây!”
Vừa nghe nói giấy báo dự thi của thí sinh bị xé, phụ huynh đưa con đi thi và các học sinh đang chờ ngoài cổng đều kéo tới vây quanh.
Dù sao đối với người dân cả nước mà nói, kỳ thi đại học chính là chuyện lớn nhất.
Cho dù thiên vương lão tử tới cũng phải tránh đường!
Nếu là thí sinh tự làm mất giấy báo dự thi thì còn dễ nói, nhưng bị người khác cố ý phá hoại, chuyện này đủ khiến tất cả mọi người tức điên.
Quả nhiên, tôi vừa dứt lời, một chú mặc áo polo đã lập tức chửi lớn:
“Loại người gì thế này! Người ta 10 năm đèn sách chỉ vì ngày hôm nay, cậu nói hủy là hủy à? Còn công lý không vậy!”
Một cô trung niên còn trực tiếp nắm lấy tay tôi:
“Con gái đừng sợ, đừng hoảng, mọi người ở đây đều nhìn thấy hết! Chắc chắn sẽ đòi lại công bằng cho con!”
“Tôi chịu hết nổi rồi! Loại s//ú/c s/i/n/h gì vậy? Bị từ chối lời tỏ tình là xé giấy báo dự thi của người ta à?”
“Cái này phạm pháp rồi đúng không? Mau báo cảnh sát đi!”
Thấy tình hình gần như nghiêng hẳn về một phía, Chu Tử Hiên lập tức hoảng hốt:
“Tôi tỏ tình với cậu lúc nào! Cậu đừng có vu khống!”
Cậu ta cuống đến mức giọng vỡ cả ra, quay đầu giải thích với mọi người xung quanh:
“Mọi người đừng nghe cô ta nói bậy!”
“Chúng tôi là thanh mai trúc mã từ nhỏ, cô ta từ bé đã được dạy dỗ không ra gì, thích nói dối!”
“Rõ ràng là cô ta sợ mình thi không tốt nên tự xé giấy báo dự thi, không muốn đi thi, giờ lại quay sang cắn ngược tôi!”
Tôi nhìn cậu ta, lúc này gần như hoàn toàn thất vọng với con người trước mặt.
Hai nhà tôi và Chu Tử Hiên làm hàng xóm hơn 10 năm. Từ mẫu giáo, tiểu học cho tới cấp ba, chúng tôi đều học cùng trường cùng lớp, gần như hình với bóng.
Nhưng kể từ sau khi chị họ tôi chuyển tới ở không bao lâu, Chu Tử Hiên bỗng nhiên thay đổi.
Dĩ nhiên, những điều đó giờ không còn quan trọng.
Quan trọng là, cậu ta biết rõ kỳ thi này quan trọng với tôi đến mức nào, vậy mà chỉ vì một lý do vô lý, cậu ta lại muốn hủy hoại tôi!
Phải độc ác đến mức nào cơ chứ!
Thậm chí giờ phút này tôi còn không biết rốt cuộc cậu ta đột nhiên biến chất, hay bản chất vốn đã thối nát từ trước, chỉ là tôi chưa từng nhận ra.
Thầy cô ở cổng trường cũng hơi do dự, không xác định được ai đang nói dối.
Nhưng ngay giây sau, tôi trực tiếp lao tới tát cậu ta hai cái.
Tiếng tát vang dội giữa đám đông, tôi gào lên, nước mắt nhòe cả mặt.
“Cậu nói dối!”
“Ai là thanh mai trúc mã với cậu! Chúng ta chỉ là hàng xóm, lại trùng hợp học cùng lớp thôi, vốn chẳng thân thiết gì cả!”
“Cậu nói tôi nói dối? Tôi thấy cậu mới là kẻ đầy miệng dối trá!”
Giọng tôi càng lúc càng lớn, gần như hét lên:
“Lần nào thi tôi cũng đứng top 3 toàn khối, top 10 toàn thành phố, tôi phải sợ thi không tốt à?”
“Tôi liều mạng học hành, ngày nào cũng học đến tận khuya, tất cả là vì hôm nay!”
“Vậy mà chỉ vì một ý nghĩ của cậu, cậu lại muốn hủy hoại tôi! Dựa vào cái gì!”
Nói đến đây, tôi thật sự thấy tủi thân.
Tôi lao tới đánh đấm cậu ta điên cuồng.
Giám thị thấy vậy vội chạy tới can ngăn, kéo tôi ra phía sau.
Tôi vẫn giãy giụa muốn xông lên, móng tay cào trên mặt cậu ta mấy vết đỏ.
Đúng lúc này, một nữ sinh đeo kính cùng phòng thi với tôi chen từ trong đám đông ra.
“Thầy ơi! Em quen bạn ấy!”
Cô ấy đứng ra bênh vực cho tôi.
“Bạn ấy là học bá nổi tiếng của trường bọn em, không thể nào tự xé giấy báo dự thi được!”
“Ngược lại là Chu Tử Hiên, mấy lần thi thử gần đây thành tích của cậu tụt dốc không phanh. Không phải cậu vẫn luôn bám theo Khương Niệm Niệm sao?”
“Hồi lớp 11 cậu còn lên kế hoạch tỏ tình với bạn ấy, chuyện này cả lớp bọn em đều biết.”
“Em nghi ngờ cậu vì biết mình không thi được trường tốt nên ghen tị với Khương Niệm Niệm, cũng không muốn bạn ấy thi đỗ!”
Chỉ một câu nói, Chu Tử Hiên gần như không thể cãi nổi.
Người xung quanh chỉ trích cậu ta ngày càng nhiều, cậu ta cuống cuồng giải thích.
“Trước đây đúng là tôi có thích cô ấy, nhưng bây giờ không thích nữa!”
Nhưng chẳng còn ai chịu nghe cậu ta nói, một đám phụ huynh chỉ vào mặt cậu ta mà mắng chửi.
“Đồ s//ú/c s/i/n/h! Nếu con gái tôi bị loại người này hủy hoại, tôi liều mạng với nó luôn!”
“Tuổi còn nhỏ mà tâm địa độc ác thế này! Bố mẹ không biết dạy à!”
“Loại người này còn cho thi cái gì? Mau bắt nó lại đi!”
Thấy không giải thích nổi nữa, lại nhìn các thí sinh đã bắt đầu vào trường, Chu Tử Hiên quay đầu định lao vào điểm thi.
Nhưng chuyện cậu ta xé giấy báo dự thi của tôi là sự thật, lại có nhiều người chứng kiến như vậy, xảy ra chuyện nghiêm trọng thế này, làm sao cậu ta còn được vào phòng thi.
“Chặn cậu ta lại!”
Một giáo viên tình nguyện bên cạnh tôi lớn tiếng gọi bảo vệ.
“Chuyện còn chưa giải quyết rõ ràng, không được để cậu ta vào phòng thi!”
Chu Tử Hiên bị bảo vệ ở cổng chặn lại không thương tiếc.
Thấy mình không vào được phòng thi, mắt cậu ta đỏ ngầu, đứng ở cổng hét lớn:
“Tại sao không cho tôi vào thi! Tại sao không cho tôi vào thi!”
“Tôi chẳng qua chỉ xé giấy báo dự thi của cô ta thôi mà! Xé thì đã sao!”
“Thành tích cô ta tốt như vậy, cùng lắm năm sau thi lại là được! Tại sao phải vì một người chắc chắn không thi được mà làm chậm trễ tôi!”
Cậu ta hét lên đầy lý lẽ.
Đám người xung quanh nghe mà chec lặng.
“Thằng này có bệnh à? Nó có biết xé giấy báo dự thi của người khác là phạm pháp không?”
“Xé thì xé? Nó nói nhẹ nhàng thật đấy! Tương lai của người ta ai chịu trách nhiệm?”
“Loại người này mà còn được vào phòng thi thì còn công bằng gì nữa? Còn đạo lý gì nữa?”
Chu Tử Hiên vẫn đang vùng vẫy.
Không chỉ bảo vệ, mà cả học sinh đứng gần đó cũng tự phát chặn cậu ta lại, vừa chặn vừa chửi.
Đúng lúc ấy tiếng còi xe cảnh sát vang lên.
Hai cảnh sát bước nhanh tới, không nói hai lời trực tiếp lấy lý do gây rối trật tự điểm thi đưa Chu Tử Hiên đi.
Cậu ta vẫn giãy giụa, vẫn gào thét, nhưng không còn ai nghe cậu ta nữa.
Thấy Chu Tử Hiên bị dẫn đi, cô giáo tình nguyện nắm lấy tay tôi, dịu giọng an ủi:
“Em đừng vội, cô sẽ lập tức giúp em in lại giấy báo dự thi, vẫn kịp.”
Tôi theo cô giáo vào văn phòng, nhận được giấy báo dự thi mới.
Cuối cùng cũng kịp giờ vào phòng thi, coi như hữu kinh vô hiểm.
Ngồi trong phòng thi, tôi hít sâu điều chỉnh cảm xúc, cố gắng không để những chuyện vừa xảy ra ngoài cổng ảnh hưởng đến bài thi.
Tương lai của Chu Tử Hiên đã xong rồi, nhưng tôi càng phải khiến tiền đồ của mình rực rỡ hơn!
2
Sau khi kết thúc ngày thi đầu tiên, tôi trở về nhà.
Vừa mở cửa ra, tôi đã thấy phòng khách hỗn loạn.
Vali, quần áo, sách vở của chị họ Khương Dao bị vứt đầy dưới đất.
Mẹ tôi đang xách balo của chị ta đẩy ra ngoài, bảo cút ngay.
Bố tôi đứng bên cạnh, mặt mày tối sầm, tay siết chặt một chiếc hộp đựng đồ của Khương Dao.
Thấy tôi về, Khương Dao đầu tiên là chột dạ khựng lại một chút, sau đó co rúm ở cửa, mắt đỏ hoe giả bộ vô tội:
“Chú thím, cháu có làm gì sai đâu, sao hai người lại đối xử với cháu như vậy? Còn hai ngày nữa mới thi xong, giờ hai người đuổi cháu ra ngoài thì cháu biết ở đâu đây?”
“Tôi mặc kệ cô ở đâu! Muốn đi đâu thì đi! Chỉ cần đừng ở nhà tôi!”
Mẹ tôi tức đến đỏ bừng cả mặt, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Lớn đến từng này, tôi chưa từng thấy mẹ nổi giận lớn như vậy.
“Cô còn dám hỏi tại sao chúng tôi đối xử với cô thế này à! Nếu không phải cô xúi giục, cô nghĩ ai vô duyên vô cớ đi xé giấy báo dự thi của Niệm Niệm?”
“May mà Niệm Niệm phản ứng nhanh nên không bỏ lỡ kỳ thi. Nếu con bé thật sự lỡ thi vì chuyện này, thì tôi không chỉ đơn giản là đuổi cô ra ngoài đâu!”
Sắc mặt Khương Dao cứng đờ, há miệng nhưng không nói được gì.
“Nhưng… chẳng phải Niệm Niệm vẫn không bị lỡ kỳ thi sao?”
Khương Dao cắn môi, bật khóc như thể bản thân cực kỳ oan ức.
“Huống hồ, người xé giấy báo dự thi của em ấy đâu phải cháu.”
“Kỳ thi chỉ còn hai ngày nữa thôi. Hai người biết rõ nhà cháu ở xa, có chuyện gì chẳng thể đợi thi xong rồi nói sao?”
Mẹ tôi bị bộ dạng mặt dày vô sỉ ấy chọc tức đến nghẹn họng.
“Phi!”
Mẹ nhổ một bãi nước bọt về phía chị ta.
“Tôi biết ngay cả nhà các người đều là loại vô lương tâm!”
“Hồi đó bố mẹ cô chẳng nói chẳng rằng đã ném cô vào nhà tôi rồi bỏ đi. Tôi thấy cô là con gái, lại đáng thương, học lớp 12 mỗi ngày đi đi về về xa quá mệt nên mới cho cô ở lại.”
“Kết quả thì sao? Cô có chút biết ơn nào không?”
“Suốt ngày chê cái này chê cái kia, còn chạy ra ngoài nói gia đình tôi thiên vị, bạc đãi cô. Tôi với chú cô đều nghĩ cô còn là trẻ con, lại sắp thi đại học nên nhịn!”
“Nhưng cô dám hủy hoại Niệm Niệm! Cô lấy đâu ra cái mặt lớn như thế hả, cái đồ vô ơn bạc nghĩa, cút khỏi nhà tôi!”
Tôi đứng ở huyền quan nhìn cảnh tượng ấy.
Trong đầu bỗng hiện lên tất cả mọi chuyện xảy ra suốt hơn một năm từ khi Khương Dao chuyển tới.
Tôi và Khương Dao không học cùng trường cấp ba.
Nhà chị ta ở rất xa, còn nhà tôi lại nằm ngay gần hai trường cấp ba ấy.
Ngày khai giảng lớp 12, bác cả và bác gái chỉ gọi điện báo một tiếng rồi trực tiếp đưa Khương Dao tới trước cửa nhà tôi.
Lúc đó tôi sắp thi đại học, bố mẹ vốn không muốn để Khương Dao chuyển vào ở vào thời điểm này, sợ ảnh hưởng đến tôi.
Nhưng bác cả và bác gái lấy lý do công việc, không tiện chăm sóc chị ta, lại nghĩ tôi và Khương Dao đều thi đại học năm nay nên đưa người sang đây, nói là để “có thể chăm sóc lẫn nhau”.
Hơn nữa khi ấy, Khương Dao đứng cạnh đống hành lý, cúi đầu, mắt đỏ hoe, nhỏ giọng nói với bố mẹ tôi:
“Nếu chú thím không nhận cháu, cháu chỉ có thể ở nhà một mình… mỗi ngày phải đi về hơn chục cây số…”
..
30 like lên link nha cả nhà iuuuuu❤️❤️
Click here to claim your Sponsored Listing.
Contact the business
Website
Address
Hanoi
