Khôi Nguyên

Khôi Nguyên

Share

Ôm con mẹ đếm sao trời, đếm hoài không hết một đời long đong

Photos from Khôi Nguyên's post 04/08/2026

♥️NỤ CƯỜI CỦA MẸ♥️

Mẹ chẳng cần những tháng năm rực rỡ,
Chỉ cần hai con ríu rít cạnh bên.
Nhìn con lớn giữa bình yên nắng gió,
Bao nhọc nhằn cũng hóa nhẹ tênh.

Mẹ chỉ cười khi đứng trước hai con,
Nụ cười ấy chẳng bạc vàng đong đếm.
Cả thế giới gói trong đôi mắt nhỏ,
Có hai con... là mẹ đủ hạnh phúc rồi. 🌿

Photos from Khôi Nguyên's post 02/08/2026

Hè Của Em Cún

Hè này con gặp được bố,
Lần đầu ôm bố, vỡ òa niềm vui.
Con cười mắt cứ sáng ngời,
Ước sao thời gian đừng trôi vội vàng.

Mai con đến lớp chăm ngoan,
Học thật giỏi để bố càng yên tâm.
Chỉ mong hè tới sang năm,
Lại được ôm bố, gọi thầm: Bố ơi!

Photos from Khôi Nguyên's post 30/07/2026

Mùa hè năm ấy

Mùa hè năm ấy nắng hiền ghê,
Ba mẹ con vui giữa xóm quê.
Theo chân lũ bạn cười nghiêng ngõ,
Tiếng gọi vang xa đến cuối đê.

Chiều buông gió mát lay hàng lá,
Sân nhỏ rộn vang những tiếng cười.
Thời gian đi mãi không quay lại,
Chỉ còn mùa hạ ở trong tim.

Photos from Khôi Nguyên's post 30/07/2026

Ba năm trước có một mùa hè,
Ba mẹ con sống những ngày rất nhẹ.
Ngôi nhà nhỏ giữa miền quê xa lạ,
Mà bình yên như đã đợi từ lâu.

P/s
Nhớ mùa hè 2023

Photos from Khôi Nguyên's post 29/07/2026

........HAI MÙA HÈ.....

Có những mùa hè, càng đi xa càng không dám nhớ. Bởi mỗi lần nhớ là một lần nhận ra, có những người mình yêu thương đã chỉ còn có thể gặp lại trong ký ức.

Mùa hè năm 2023, ba mẹ con trở về Hải Dương. Đó là một vùng đất từng rất xa lạ, chỉ có một ngôi nhà nhỏ, không có người thân bên cạnh. Thế nhưng, sau tất cả những sóng gió đã đi qua, chính nơi ấy lại mang đến cho ba mẹ con sự bình yên mà bấy lâu luôn kiếm tìm. Những ngày tháng giản dị, chỉ có ba mẹ con bên nhau, vậy mà lại là quãng thời gian hạnh phúc và bình yên nhất.

Trong kỳ nghỉ hè ấy, ba mẹ con cũng trở về nơi mẹ đã sinh ra và lớn lên. Mẹ được gặp bố của mẹ. Các con được gặp ông ngoại. Hôm ấy chẳng ai biết, đó là bữa cơm cuối cùng, là lần cuối cùng được nghe tiếng cười của ông, là lần cuối cùng những bàn tay còn có thể nắm lấy nhau. Người ta vẫn thường nghĩ sẽ còn rất nhiều ngày mai, nên chẳng ai học cách nói lời tạm biệt với người mình yêu thương.

Ba năm sau, mùa hè năm 2026 lại đến.
Với các con, đây có lẽ là kỳ nghỉ hè vui vẻ nhất. Được về quê ngoại, được chạy nhảy, được cười đùa và có thêm thật nhiều ký ức tuổi thơ.

Nhưng với mẹ, mùa hè này lại mang một ý nghĩa rất khác. Đứng giữa những con đường quen thuộc, mẹ chợt hiểu rằng có thể sẽ còn rất lâu nữa, thậm chí rất rất lâu nữa, mẹ mới trở lại nơi này. Không phải vì đường xa... mà vì quê vẫn còn đó, chỉ có .............

Mùa hè năm 2026 cũng là một dấu mốc thật đặc biệt với bé Cún Em. Sau bảy năm, đó là lần đầu tiên con được nắm lấy bàn tay bố, được bố ôm vào lòng. Trong vòng tay ấy, con vẫn còn ngượng ngùng, bỡ ngỡ như một đứa trẻ đang làm quen với điều vốn dĩ đã thuộc về mình từ rất lâu.

Khi con khẽ đưa bàn tay nhỏ bé của mình vào bàn tay bố, mẹ đã lặng người đi. Mẹ mỉm cười nhìn con, rồi khẽ quay mặt đi. Không phải vì không vui, mà vì có những ký ức chỉ cần chạm khẽ cũng đủ làm mắt mình cay.

Ngày ấy, chúng ta cũng từng vô tư nắm tay nhau, từng cười thật nhiều và từng tin rằng hạnh phúc sẽ còn rất dài. Rồi thời gian đưa mỗi người đi qua một ngã rẽ. Có những điều đã thay đổi, nhưng cũng có những điều, dù năm tháng có đi qua, vẫn chưa bao giờ thật sự rời khỏi trái tim. Em không biết vì sao em yêu anh, nhưng chính anh là lý do để em không yêu người khác.

Nhìn con nép vào vòng tay bố, mẹ không thấy tiếc cho mình. Mẹ chỉ thấy lòng mình dịu lại. Sau tất cả, điều mẹ luôn mong vẫn chỉ là các con có cơ hội được yêu thương đủ đầy. Có những tình cảm không còn cần một danh phận, không còn cần những lời hứa. Chỉ cần biết người ấy bình yên, chỉ cần nhìn thấy con mình mỉm cười trong vòng tay của bố... là đủ để hiểu rằng có những yêu thương, dẫu không còn đi cùng nhau, vẫn âm thầm ở lại suốt một đời.

Hai mùa hè. Một mùa hè là lần gặp cuối mà chẳng ai biết để trân trọng thêm một chút. Một mùa hè là lần đầu tiên một đứa trẻ được nắm lấy bàn tay bố sau bảy năm chờ đợi.

Rồi mai này, các con sẽ lớn. Những con đường quê sẽ đổi khác. Ngôi nhà nhỏ rồi cũng sẽ cũ đi. Có những người sẽ chỉ còn sống trong ký ức.

Có thể sau này, bé Cún sẽ không còn nhớ rõ cảm giác lần đầu được bố ôm vào lòng. Nhưng mẹ sẽ nhớ. Mẹ sẽ nhớ ánh mắt ngượng ngùng của con, nhớ cái nắm tay đầu tiên, nhớ nụ cười mà mẹ đã chờ suốt bảy năm mới được nhìn thấy.

Để rồi một ngày nào đó, khi các con đủ lớn, mẹ sẽ kể cho các con nghe rằng đã từng có hai mùa hè rất đẹp. Một mùa hè để nói lời tạm biệt mà không ai hay biết. Một mùa hè để bắt đầu lại bằng một cái nắm tay.

Và mẹ cũng sẽ kể rằng... hạnh phúc đôi khi không phải là được giữ một người ở lại bên mình mãi mãi, mà là biết rằng, trong những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, mình đã từng thật lòng yêu thương, đã từng được yêu thương, và đã từng có một gia đình để nhớ suốt cả cuộc đời.

P/s 00:00 30/7/2026

26/07/2026

Gần ba trăm cây số đường dài,
Con ôm theo một giấc mơ bé nhỏ.
Giấc mơ chỉ giản đơn thôi bố ạ...
Được một lần gọi tiếng "Bố" thật gần.

Bảy năm qua, con lớn từng ngày,
Mà bố vẫn là một người xa lạ.
Con chưa từng được bố ôm vào lòng,
Chưa một lần được nắm bàn tay bố.

Bao lần con tự vẽ trong tưởng tượng,
Gương mặt bố sẽ hiền hay nghiêm nghị?
Giọng bố trầm hay ấm như lời mẹ?
Con nghĩ mãi... mà chẳng có đáp lời.

Rồi hôm nay... điều con mong đã đến.
Con gặp bố bằng xương thịt trước mặt mình.
Tim con đập nhanh hơn từng nhịp thở,
Vui biết bao... mà cũng thấy nghẹn lòng.

Con muốn chạy đến ôm bố thật chặt,
Muốn nói rằng con nhớ bố biết bao.
Nhưng đôi chân bỗng đứng yên lặng lẽ,
Ngượng ngùng thôi... chẳng dám bước lại gần.

Con chỉ biết lén nhìn rồi cúi mặt,
Nụ cười hiền mà nước mắt muốn rơi.
Bảy năm đợi gom thành khoảnh khắc ấy,
Một tiếng "Bố..." sao nghẹn mãi trên môi.

Có lẽ bố chẳng biết đâu bố nhỉ,
Con đã mong ngày này biết bao lâu.
Chỉ một cái ôm thôi cũng đủ ấm,
Để tuổi thơ con bớt những khoảng trống.

Con chẳng cần những điều gì lớn lao,
Chẳng cần quà hay điều chi quý giá.
Chỉ mong từ hôm nay và mãi mãi,
Bố sẽ thương, sẽ nhớ đến con nhiều.

Để mỗi ngày con đều được hỏi han,
Được nghe bố dặn dò khi đến lớp.
Được khoe với bạn rằng: "Con có bố."
Được tựa vào vai bố lúc buồn đau.

Con hứa sẽ ngoan hơn từng ngày một,
Biết nghe lời cả bố lẫn mẹ yêu.
Học thật chăm để bố luôn mỉm cười,
Để bố thấy... con xứng là niềm tự hào.

Ba trăm cây số rồi cũng đã qua,
Bảy năm đợi rồi cũng thành hiện thực.
Chỉ mong cuộc gặp đầu tiên hôm ấy,
Là khởi đầu... chứ chẳng phải chia xa.

Để những năm tháng còn lại của đời,
Con không phải ước một vòng tay nữa.
Vì từ hôm nay, trong trái tim bé nhỏ,
Con đã thật sự... có bố rồi.

Photos from Khôi Nguyên's post 26/07/2026

Kỷ niệm đầu hè 2026 của Cậu Cún

Photos from Khôi Nguyên's post 26/07/2026

LẦN ĐẦU ĐI BIỂN CỦA ẺM

30/4 -1/5/2026

Photos from Khôi Nguyên's post 26/07/2026

Kỷ niệm đầm sen khô & và trải nghiệm ga tàu điện Mêtrô số 1

P/s Lớp 1.

Want your business to be the top-listed Beauty Salon in Hanoi?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Website

Address


Sân Bay Nội Bài
Hanoi
100000